Một cánh bướm ngủ quên bên đời yên ả
Một xác hoa rời nhụy bay xa.
Một giọt nước mắt hanh hao. Một hồi ức ta ngồi chắp vá, cố tìm kiếm, đâu là những kỉ niệm ta làm rơi lại giữa giòng đời hối hả.
Quy Nhơn, ngày nắng và gió đuổi nhau chơi đùa trên cát, ngày biển mãi hát bài ca ngàn đời trên sóng. Ngày ta ngồi xây lâu đài, một con sóng vô tình hay cố ý, sóng cuốn lâu đài ta trôi đi dâu? Ta ngẩn ngơ, van xin sóng, rồi nuối tiếc...
Quy Nhơn, ngày trở về, cái lạnh hanh hanh len vào hơi thở. Cây hoa sữa già cỗi bảo với ta rằng đông giận dỗi nên chẳng chịu nhường chỗ cho xuân. Giận dỗi ư?? Đông hờn ghen chiếc áo đẹp của nàng xuân. Ta cười mình trẻ con khi chợt nghĩ về câu chuyện cổ tích, nếu cô Cám cũng xinh như cô Tấm, chắc gì lòng ghen ghét đã hoá dã tâm.
Quy Nhơn, ngày triền đá đứng trơ trơ bầu bạn cùng Hàn Mặc Tử, ta tự hỏi đến khi nào thì đá mới tròn trịa như trăng 15.
Tuổi 15, ta từng ước ao cuộc sống sẽ một màu nguyên vẹn, bằng phẳng như đáy hồ lặng sóng, một vấp váp, một cú ngã, một dòng nước mắt ta tự mình lau khô. Điều ta nhận ra, chân thật như tấm lưng trần trụi của người xe thồ giữa ngày nắng, đêm gió: cuộc đời không như giấc mơ 13, 15; không hoàn thiện như khuôn măt búp bê; không đáng tin như mắt người một ngày xa lắm.
Ta sẽ bước xuống từ đâu trên những toa tàu rời rạc không mối ghép. Người của xa xưa, ta của bây giờ. Có chắc gì ta vững vàng dến vậy nếu ngày ấy bên ta không có người, và chắc gì ta hối hả quay về, vớt vát lại từng mảnh vụn kí ức nếu hôm nay ta không thêm một lần ngã, một lần đau.
Quy Nhơn, ngày trở về, ta ôm vào lòng gọn gàng cả niềm vui và nỗi đau cào xé. Một cánh diều lưng cong, tiếng chim lảnh lót vút qua trời, chuyến xe tang muộn màng réo rắc khúc nhạc đau thương. Còn gì cho người, còn gì cho ta.
Chiều nay, ta gác lên mộ người nhành hoa trắng, ta ép hoa khô đấy người à, bởi ta sợ hoa tươi rồi sẽ dập nát qua vài trận gió. Phải, ta không dám đổi thay, ta sợ mình phải hối tiếc nên ta chưa đi đã vội lùi, chưa bước đã sợ ngã. Ta vẫn biết sợ như thế từ khi ta chưa biết người và sau ngày ta mất người, vĩnh viễn. Hoang dại trong ta lời nguyền rủa số phận.
Hỡi bầu trời! hãy vỡ toang dể ta ném lên nỗi niềm tuyệt vọng. Hỡi biển! hãy gào lên cuốn sóng xô đi giấc mơ của ta. Xin cho ta gởi hồn vào gió, gởi kí ức vào thời gian, một bóng hình ta trở về tìm lại, một và chỉ một người thôi.
Tác giả: Dust

2 comments:
cư tưởng của ông ;))
:D tui đủ trình độ viết vậy thì đã làm nhà văn rồi hehe
Post a Comment