
Bạn nhất định phải với tay lên bầu trời,vì nếu chẳng may bạn không trở thành Mặt Trời được thì bạn vẫn sẽ nằm trong số những ngôi sao
Trích báo hoa học trò tôi đọc hồi nhỏ, mục Cafe chiều thứ 7 do chị Thục Hân dịch, cảm ơn chị Thục Hân rất nhiều!!!!!
KHI BẠN CÓ NIỀM TIN
Tôi không muốn nhớ tôi muốn trở thành giáo viên từ khi nào.Muôn hơn bất kì thứ gì khác.Hồi nhỏ,tôi chơi trò cô giáo-học sinh vói mấy anh chị em họ và những đứa ther cùng xóm,cho rằng mình đang "tập luyện kĩ năng" cho "sự nghiệp tương lai".Nhưng chỉ đến khi học trung học,tôi mới nhận ra giấc mơ của mình... đắt đỏ đến mức nào.Gia đình tôi chỉ đủ sống,còn tôi thì mơ ước vào trường đại học Connecticut-một trong nhưng trường danh tiếng cả về chất lượng lẫn giá cả.Mà tôi thì không muốn chấp nhận một giải pháp nào thấp hơn.
Năm tôi học lớp 12,tôi đã bắt đầu đang kí vào các trường ĐH,trong đó có ĐH Connecticut.Nhưng có một chướng ngại rất lớn giữa tôi và ĐH Connecticut : Tiền học phí.
Ban đầu tôi định bỏ cuộc bởi ai sẽ cho tôi tiền đóng học phí đây?Tôi không phải là học sinh giỏi nhất lớp,thậm chí cũng chưa bao giờ tiến gần đến vị trí đó.Học bổng chỉ được trao cho những học sinh thật giỏi,trường hợp của tôi gần như vô vọng.Nhưng trái tim tôi không cho đặt một mục tiêu thấp hơn.Tôi sẽ đăng kí cho tất cả các học bổng mà trường Connecticut có.Đằng nào thì tôi cũng chẳng có gì để mất.
Đến cuối kì nghỉ hè,các bạn tôi bắt đầu nhận được những thư mời nhập học của các trường.Sau vài ngày lo lắng,tôi cũng nhận được thư mời nhập học của trường Connecticut.Tất nhiên,tôi vừa mừng vừa sợ.Nhưng tôi đã sẵn sàng rồi.Tôi đã được nhận vào học thì sao tôi lại bỏ cuộc ?
Tôi lao đi làm thêm.Làm cả ngày.Nhưng số tiền tôi kiếm dược không bằng một phần mười học phí.Bố mẹ tôi thì chác chắn không thể có số tiền đó,nhưng bố mẹ tôi là những người tuyệt vời.Bố mẹ dạy tôi không bao giờ được bỏ rơi những giấc mơ của mình,không bao giờ được do dự về những gì mình thật sự mong muốn.Và tôi tiếp tục nuôi hy vọng.
Nhưng một tháng trôi qua mà tôi không nghe tin gì từ trường Connecticut nữa.Có lẽ tôi đã hy vọng nhiều quá.Niềm tin của tôi ngày càng giảm.
Cuối cùng,một tập tài liệu được gửi đến cho tôi.Lúc đó tôi đã mệt mỏi đén độ không thể hiểu những tập tài liệu đó nói về cái gì nữa.Tôi mang thẳng tập tài liệu đến trường Connecticut để hỏi.Và rồi để biết rằng mình không chỉ nhận được một học bổng của Connecticut,mà những hai.Tôi bật khóc ngay lúc đó!Giấc mơ của tôi đã thành hiện thực một phần nhờ vào niềm tin !
Bây giờ tôi là sinh viên nắm thứ nhất trường ĐH Connecticut,khoa tiếng Anh.
Tôi tin vào câu nói này :"Bạn nhất định phải với tay lên bầu trời,vì nếu chẳng may bạn không trở thành Mặt Trời được thì bạn vẫn sẽ nằm trong số những ngôi sao".

2 comments:
Chụp với Chú Dzũ Kha phải ko nhóc!?
"Bạn nhất định phải với tay lên bầu trời,vì nếu chẳng may bạn không trở thành Mặt Trời được thì bạn vẫn sẽ nằm trong số những ngôi sao".
Hay quá. Cám ơn nhiều..
Chú Kha của ngày hôm nay gầy hơn nhiều rồi nhưng sức sống thì vẫn mãnh liệt như ngày nào
Post a Comment