Friday, August 29, 2008

Ngày 05 tháng 01 năm 2004

Trích "Mùa thu" của Maria Prilegiaeva


...Biển. Một bờ vịnh hình bán nguyệt, có những dải núi sắt nhọn, hình thù kì dị bao quanh, với những tảng đá dựng đứng. Hai người đã từng dắt nhau đi lang thang ở đó, trên bờ biển. Họ nhìn thấy một bầu trời tím ngắt như màu hoa tử đinh hương ngay trên đỉnh núi, đối diện với ráng chiều tàn. Một vành trăng non, màu mật vàng đầy đặn, đã hịên lên ngay trên biển biếc.

-Em nhìn kìa- anh ấy nói- con đường không phải bằng bạc mà bằng vàng ròng

Quả đúng thế, con đường dưới ánh trăng. vàng rực lên, bầu trời màu hoa tử đinh hương cũng ngày càng dịu, màu xanh của biển thì không còn chói chang như ban ngày nữa, mà sâu thẳm xuống, và các màu sắc cứ thay đổi không sao nắm bắt nổi.

Anh không hề thổ lộ tình yêu với cô. Anh chỉ nói, khi chia tay:

-Em chờ nhé. Và hãy biết rằng...

Sao lại- "Hãy biết rằng"?... Cô hiểu cả. Từng lời nói của anh, từng nửa lời của anh và cả sự im lặng của anh.

0 comments:

Post a Comment