Wednesday, October 8, 2008

Nhắm mắt

"khi bắt đầu viết bài nhắm mắt, tôi vẫn hình dung về hình ảnh một con người quỳ xuống, lắng nghe mọi thứ chung quanh mình, nhắm mắt, cảm nhận mọi thứ xung quanh mình bằng cảm giác mong manh nhất. Cuộc sống với quá nhiều điều trình diễn trước mắt, những trò hề dối trá được tô son trát phấn khiến đôi khi ta chỉ còn nhìn thấy được bằng con tim của mình..." (Nhạc sĩ Tuấn Khanh)

Nhắm mắt nghe thời gian đã hết, nhắm mắt nghe tình yêu làn hơi tàn, nhắm mắt mơ ngày mai mù sương tan, như có ai đang thở than.
Nhắm mắt nghe ngoài kia đồng xanh ngát, nhắm mắt nghe ngoài kia nụ hôn đầu, hấp hối như ngày mai đời chia hai, bối rối như trần gian không còn tương lai.
Nhắm mắt nghe đời em miền sâu thẳm, nhắm mắt nghe đời em là sông dài, hãy bước đi dù không còn ai, sớt chia buồn vui ngày mai.
Em ơi hãy hát lên trong đêm cuối cô liêu, tiếng hát sẽ mang những niềm vui đời em bay về với trời .
Em ơi hãy cứ khóc lên dưới những đêm thâu, nước mắt đó sẽ hóa thành những ánh sao sáng bay về với trời.
Có lúc đêm nằm nghe thời gian hết, có lúc em chạy đi về vô cùng, bỗng thấy như mình không còn yêu ai, vì trái tim trót ưu tư.
Em ơi hãy hát lên trong đêm cuối cô liêu, tiếng hát sẽ mang những niềm vui đời em bay về với trời .
Em ơi hãy cứ khóc lên dưới những đêm thâu, nước mắt đó sẽ hóa thành những ánh sao sáng bay về với trời

1 comments:

ღ♥ღboconganhღ♥ღ said...

Bạn Vũ ới ời...nhắm mắt lại để cảm nhận...rồi sau đó hãy mở mắt ra để thấy cuộc đời thêm tươi mới, con người càng thân thương, trìu mến hơn nhé. Mong bình yên!!!

Post a Comment