Thursday, January 8, 2009

Thông điệp gió

Ta luôn có những niềm vui và những nỗi buồn không rõ rệt, vì ta là gió.

Đôi khi, ta lướt qua vòm cây tưởng chừng cao nhất, báo cho mấy chiếc lá đỏng đảnh biết rằng ở đàng kia, xa lắm, phải qua rất nhiều đồi núi và sông ngòi, có một cây thông đang u sầu vì nỗi cô độc của kẻ quá lêu nghêu…

Đôi khi, ta đột nhiên dừng lại trước mái hiên nghèo ở một xứ sở nhỏ bé tên tuổi ít người nhớ đến, khẽ lau khô đôi mắt rướm lệ của người mẹ trẻ ngồi nhìn đàn con hau háu giành nhau một chiếc bánh không đủ để chia đều...

Ta không có nụ cười, cũng không có nước mắt bởi ta không có tuổi tác và không có hình hài… nhưng ta có một tâm hồn lớn bằng đôi cánh muôn trùng mà ta đang có.



Chính bởi thế, ta giận dữ khi tình cờ vấp phải những bãi chiến trường. Vạt áo ta quét lê trên những bụi cỏ cành cây gãy rạp. Ta ghê tởm khi gót chân chạm phải những vết thương đỏ lói, khi còn nóng hổi lúc đã lạnh tanh... Rít lên cùng lúc với tiếng đạn bom mong xua đuổi sự bạo tàn rồi ta lại vi vu vi vu cầu nguyện cho các linh hồn oan tử...

Hởi những người đang yêu nhau, ta chúc phúc cho các người bằng sự dịu mát ta gom từ khí xuân của mọi nơi trong vũ trụ vì các người là những kẻ được Thần Hạnh phúc đỡ đầu. Ta đã nhìn thấy các người ngay từ khi mới được sinh ra. Khi các bà mẹ đong đưa các người trên tay trong nôi hay trên võng ta đều tiếp sức đưa đẩy nhẹ nhàng... Khi các người lớn thành các cô cậu bé con, cũng là ta – trên hành trình đi vòng trái đất – đã nâng cánh diều đầy màu sắc của các người bay cao bay cao... để mong nhìn thấy các người cười. Ta yêu thích nụ cười tuổi thơ vì lẽ nó thể hiện niềm vui con người chân thành nhất, chưa giả dối, chưa hiểm sâu...


Rồi khi các người lớn lên, gặp nhau, quen nhau và yêu nhau, ta xô chân các người chạy đến bên nhau đưa hương tóc người này vướng vào môi người nọ... ta kéo nước biển ào lên bờ cho các người tung tăng giỡn sóng, ta lại vươn lên cao rủ mây xếp hình vân cẩu cho các người tựa vào nhau mơ mộng ngắm nhìn... Hãy vì ta mà yêu thương nhau và chớ có chia lìa.

Ta hài lòng với tất cả mọi điều hình thành trên quả đất nhỏ nhoi này – nơi mà mỗi ngày ta có thể quanh một vòng đi và một vòng trở lại. Cùng với tất cả các khâm sai cai quản và chăm sóc mọi loài trên trái đất, ta ưu ái loài người vì các người, đôi khi, đã gần vươn đến cái đẹp hoàn thiện nhờ vào trí thông minh và tâm hồn tinh tế.

Chỉ trừ phi, các người nuôi nấng âm mưu hay gây ra biến họa, ta lại thấy các người xấu xí hơn cả các loài xấu xí nhất cùng sống trên quả đất của các người. Cảm giác này phải chăng loài người gọi là “nỗi đau lòng”? Mong các người đừng gieo vào lòng ta nỗi đau, dù ta là gió...

0 comments:

Post a Comment