Tác giả: Lê Trung Thành 27/8/2009
http://blackyblog.multiply.com/journal/item/21
Tiamo xin phép trích đăng một đọan trong bài viết, mình chỉ cần đọan này, đủ làm mình khóc.
Trong một căn nhà nhỏ bên bờ Thái Bình Dương có một nhóm người với bản tính hiền lành đang tụ họp để bàn về tương lai.
Một em bé nói :
- Sáng mai khi thức dậy em sẽ có một đôi cánh để bay khắp hành tinh ,em sẽ gặp gỡ những người lớn tuổi để nói cho họ biết rằng trẻ con cần được người lớn quan tâm và nhìn nhận mọi việc theo con mắt của trẻ. Người lớn luôn luôn căng thẳng trước những vấn đề dù là lớn hay nhỏ , họ luôn sầu não trước những chuyện quan trọng hay là giản đơn , nên em sẽ dạy cho người lớn cách sống hồn nhiên như một đứa trẻ để họ có thể đùa vui giữa phong ba của cuộc đời .
Một cô gái nói :
- Tôi sẽ làm đẹp cho mình bằng cách ban rãi tình yêu thương cho nhân loại, tôi sẽ đến những cô nhi viện nơi những đứa trẻ cần hơi ấm của một người mẹ, tôi sẽ đến các viện dưỡng lão nơi những cụ già cần sự ân cần chăm sóc của một người con, tôi sẽ đến các nhà tù để làm vơi bớt nổi buồn khổ cho những đứa em cần lòng cảm thông của một người chị, tôi sẽ ra nơi chiến trường để chăm sóc cho các thương binh đang cần bàn tay dịu dàng của một người em . Tôi sẽ không băn khoăn về khuôn mặt không được đẹp lắm của mình, vì tôi biết khuôn mặt của tất cả mọi người đều sẽ nhanh chóng già và nhăn nheo, chỉ có tình yêu cất giữ trong linh hồn mới thực sự là mỹ lệ và trường tồn .
Một chàng trai nói :
- Tôi sẽ trở thành người giàu nhất hành tinh, nhưng lý tưởng sống của tôi không phải là kiếm được nhiều tiền nhất mà là cho đi nhiều tiền nhất. Thay vì mong muốn nhận được cho mình thì tôi sẽ tìm mọi cách để giúp đở cho người. Tôi sẽ dùng hết tài sản của mình vào công việc từ thiện .
Một người nông dân nói :
- Còn những cánh đồng của tôi vào mỗi mùa lúa chín là một màu vàng rực rỡ trãi dài đến tận chân trời , hương thơm ngào ngạt của đồng quê sẽ len lõi đến mọi nhà mọi miền, những giọt mồ hôi nay đổi lại là những hạt thóc vàng ươm và bát ngát tình người, sau mùa gặt lúa gạo chất cao thành núi, tôi chỉ lấy một phần đủ dùng cho gia đình còn lại sẽ dành cho tất cả mọi người xung quanh.
Một kiến trúc sư nói :
- Tôi sẽ thiết kế lại quan niệm của mọi người về không gian sống, tôi sẽ đánh thức họ, để họ nhận biết được họ đang sống trong một ngôi nhà tuyệt vời nhất mà Tạo Hóa đã dành cho chúng ta. Một ngôi nhà có những bức tường thành vững chắc và cao vời vợi như dãy Hy Mã Lạp Sơn , những vườn cây trái xanh tươi bao quanh như cánh rừng Amazon hùng vỹ, nguồn nước quanh năm là những dòng sông uốn khúc quanh co, hay là những cơn mưa lớn , tự nhiên còn ưu ái dành cho chúng ta một hồ bơi khổng lồ là đại dương bao la, và sân chơi là những vùng đồng bằng xa tít tắp , khi ngủ chúng ta sẽ ngả lưng trên những cánh đồng đầy hoa thơm cỏ dại , khi lạnh chúng ta đến sưởi ấm ở những vùng sa mạc nóng bỏng chỉ có cát và gió, khi nóng chúng ta quay về hai cực bắc nam để trầm mình trong tuyết lạnh, và khi tối tăm thì một ngày mới sẽ đến chan hòa trong ánh sáng mặt trời. Ai đã một lần cảm nhận được vẽ tráng lệ và uy nghi của ngôi nhà Tạo Hóa đó, thì họ sẽ không tàn phá thiên nhiên để đua nhau dựng lên những cái lồng bằng bê tông cốt thép nữa.
Một nghệ sỹ nói :
- Tôi sẽ vẽ những bức tranh , làm những vần thơ và viết nên những bản nhạc để biểu đạt tình yêu của muôn loài . Khi người nào đó ngắm nhìn bức tranh của tôi thì họ sẽ vui những niềm vui cao thượng, sẽ đau những nỗi đau của giống nòi, sẽ biết chia sớt và cảm thông với muôn mặt đời sống của nhân loại. Còn những nốt nhạc sẽ làm cho bom đạn và các chiến xa tan chảy vào lòng đất rồi từ đó mọc lên những bông hoa, một cõi lòng ai đang tan nát đến tột cùng thì âm nhạc sẽ chữa lành những vết thương rướm máu. Một tên sát nhân vội vã buông đao khi nghe được bài thơ viết về mẹ, nột đôi tình nhân đang giận hờn vội vã xích lại gần để thủ thỉ cho nhau nghe bài thơ ca ngợi tình yêu lứa đôi. Thế giới sẽ yên bình, vạn vật sẽ an lạc, loài người sẽ chìm đắm trong nhạc họa và thơ …
Một bác sỹ nói :
- Tôi sẽ làm hết sức mình để cứu cho loài người bớt đi nỗi đau về thể xác lẫn tâm hồn, tôi sẽ tìm được những phương thuốc để khi con người uống vào thì mọi bệnh tật sẽ tiêu tan, nhưng tôi biết mọi nguyên nhân đau khổ đều xuất phát từ nơi nghiệp quả của con người, muốn tránh bệnh tật trong thể xác hay tâm hồn thì phương thuốc hiệu nghiệm nhất là tránh gieo những mầm mống xấu xa trong lời nói, trong hành vi và trong tư tưởng.
Một thầy giáo nói :
- Tôi sẽ xem những học sinh của mình là những người anh em, vì có những em nhỏ nhưng linh hồn em không nhỏ, từ đó tôi sẽ còn học ở các em những bài học quý báu, những em khác yếu đuối hơn thì tôi sẽ dìu dắt ân cần . Những học sinh của tôi sẽ không cần bằng cấp, không cần học đại học và cũng không cần vùi đầu trong thư viện , bài học đầu tiên các em phải học là học cách yêu người khác như mẹ yêu chúng ta vậy, sau đó các em sẽ được học cách đi sâu vào nội tâm để tìm lại con người thật của mình, bởi con người là một vũ trụ nhỏ, ai biết được con người thật của mình thì người đó sẽ biết được mọi điều kỳ bí trong vũ trụ lớn.
Một tu sĩ nói :
- Tôi sẽ tự hoàn thiện mình hơn nữa để có thể xứng đáng với tôn giáo mà tôi đang rao giảng , tôi sẽ giúp cho mọi người tự giải thoát bản thân khỏi những gông cùm do những dục vọng thấp hèn tạo ra. Con người có thể tìm thấy hạnh phúc và an lạc ở nội tâm của mình mà không cần mưu cầu ở ngoại giới vì bản tính thật của con người là Thiêng Liêng. Tôi sẽ hy sinh mọi thứ kể cả tính mạng của mình để thực hành lòng từ bi với mọi sinh vật xung quanh nhằm xiển dương tình huynh đệ đại đồng. Vì dù cho chúng ta có địa vị khác nhau, có màu da khác nhau, có tiếng nói khác nhau , nhưng khi đói chúng ta đều đói như nhau, khi khát đều khát như nhau, máu chúng ta đều đỏ và nước mắt đều mặn vì chúng ta là anh em một nhà, là con của mẹ Trái Đất.
Building Claude Code with Boris Cherny
3 hours ago

0 comments:
Post a Comment