Thứ Năm, ngày 29 tháng 12, 2005 - một ngày hồi tôi còn là sinh viên :P
Cửa hàng sách, quyển "Hình như là ... tình yêu" của Hoàng Ngọc Tuấn giá 58 ngàn, một lý do để nó quay đi quay lại quầy sách này mà vẫn chưa mua được.
Một buổi chiều công viên, một buổi chiều chợt lạnh. Mặt hồ lấm tấm những giọt mưa phùn, hàng liễu vẫn rủ xanh quanh bờ hồ. Nó chợt nghe một câu hát, có lẽ từ một nơi xa lắm.
"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím..."
Nắng khuya? Hay thật! Nắng khuya là ánh trăng hay còn điều gì ẩn chứa trong thứ ánh sáng ấy? Nó chợt cười.
Lại một chiều ngồi nhìn mưa, nó thích vậy, bây giờ nó chỉ thích sống với những ký ức xa xôi, một người bạn cũng đã từng nói với nó như vậy.
Tại sao lại là những ký ức xa xôi?
Nó không biết, chỉ biết rằng nó cảm thấy bình yên, để nó vẫn là nó.
Còn 2k, đi xe buýt hay vào mạng?
Một giây có thể thay đổi nhiều thứ đấy nhóc ạ - nó tự nhủ.
Bài hát nó được tặng nhưng chưa được nghe, Imagine me without you. Bài hát làm nó ..., cũng chẳng biết nói sao nữa, nó cũng đâu tưởng tượng ra nó bây giờ.
"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Gió ơi gió ơi bay lên để bụi đường cay lòng mắt..."
....
Nắng khuya đã khuất cuối con đường.
"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Gót chân đôi khi đã mềm gọi buồn cho mình nhớ tên...."
Building Claude Code with Boris Cherny
3 hours ago

1 comments:
kí ức xa xôi ah? :)
"Kí ức màu j? Kí ức trôi vèo như một tiếng chuông xa..." - Dương Bình Nguyên...
Post a Comment