Quy Nhơn 13-09-2004
Những giọt sương lim dim trên những thảm cỏ mượt mà như đợi chờ...
Tôi lặng im nghe biển thì thầm, những âm thanh từ nơi sâu thẳm. Hàng dừa xanh trong gió như một bài ca êm đềm hoà quyện với hơi thở của thiên nhiên thật nhẹ nhàng.
Lặng lẽ...
Khoảnh khắc giao mùa đến trong cơn mưa lạ. Trong cái lạnh bất chợt ấy, tôi cảm thấy lòng mình khắc khoải. Một màu xám xịt như đang bao trùm cả không gian.
Tôi bước đi trên con phố thân quen, bản giao hưởng của cơn mưa càng làm cho nó thêm buồn như chính vẻ cổ kính của nó.
Trên ô cửa sổ nhỏ, cô bé vẫn ngồi đấy. Trong đôi mắt long lanh của em là cây phượng già bên đường.
"Vì sao em khóc?".
"Mùa hạ khóc đấy anh ạ! Bạn ấy đang rời xa em ..."
Những kỉ niệm của tuổi thơ, màu xanh dưới những vòm lá, chút nắng chiều của một thời ngây dại. Hay chỉ là những chiếc lá bơ vơ mà cô bé thường hay lượm về trên con phố nhỏ.
"Bạn ấy sẽ trở về phải không anh?"
Tôi chỉ biết lặng im nhìn những cánh phượng tan biến trong giọt nước mắt cuối cùng của mùa hạ.
Bóng người qua lại bên đường làm con phố bớt lạnh lẽo nhưng hãy còn đó những đứa trẻ lang thang khát đời trong cơn mưa ấy. Trái tim tôi se lạnh khi chợt nghĩ đến điều đó, thầm mong hơi ấm của tình người sẽ đến với các em dù là nhỏ nhoi.
Tôi nghe thấy tiếng nhạc từ căn nhà bên, đó là một nghệ sĩ. Đơn giản bởi anh luôn mang lại cho tôi những cảm giác mới lạ trong những giai điệu sâu lắng của mình. Tôi lắng nghe trong anh một tình yêu cuộc sống nồng nàn, thiết tha.
Trong cái khoảnh khắc giao mùa ấy, thời gian như ngừng trôi, tất cả như lắng đọng. Chỉ có mình cảm xúc lang thang trong cơn mưa lạ.
Tiamo

1 comments:
cai nay ko tinh 2 nhi? hi
Post a Comment