
Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngày quên kiếp sống lẻ loi
Thấm thóat mà cũng 2 năm 3 tháng cái blog này ra đời, mình có một định nghĩa vui về blog đó là nếu passport là tờ giấy để đi lại giữa các nước thì blog là passport để đi lại giữa các "nhà" trên internet.
Ngày hôm nay, Tiamo đón chào các bác đến thăm nhà mới (nôm na là bình mới rượu cũ) với nhận xét của một người em "cái blog này giống con lai giữa 360 và blogspot", nhận xét này làm chủ nhà rất khóai, như vậy là nó mang đủ dư vị... xưa và nay :P, từ cái bảng pờ rồ fai (profiles) đến bảng các từ khóa (tags) hay còm men nhanh (quick comments), blast từ em chim xanh (twitter) đều mang hơi thở của em 360 một "thời xa vắng" đến những nét kiến trúc hiện đại của Blogspot như Bảng "người quan sát" (followers), bảng lưu trữ (Blog archive) và danh sách "Tiamo most wanted" (my blog list).
Đặc biệt ở "nhà mới" trên blogspot, chủ nhà thường xuyên được tiếp rất nhiều khách k có visa, passport, hay nói cách khác là những Unknown (tên khó gọi khác là Anonymous), những khách "vượt biên trái phép" này làm nên sức hấp dẫn của "nhà" trên blogspot. Những Unknown đã đang và sẽ là chủ đề hấp dẫn để mình khai thác.
Cũng nhờ xây "nhà" trên phố blogspot mà mình được làm quen với rất nhiều hàng xóm, đủ thành phần, lứa tuổi và đặc biệt là ở đủ.... múi giờ khác nhau :)). Theo Tiamo cái passport trên xa lộ số này mang cái hồn của chủ nhà một cách rõ ràng hơn là cái chợ mặt sách (facebook) hay em chim xanh (twitter)
Blog, một ngôi nhà số, một ngôi nhà không bao giờ khóa cửa, hàng ngày, hàng giờ người ra kẻ vào, có người để lại vài mẩu giấy, có người viết lên tường, cũng có người tạt vào ngó rồi đi.... nhưng "dù đến rồi đi" thì bạn cũng đã để lại một hơi thở ở ngôi nhà này rồi.

11 comments:
về kịp... vẫn là ng đọc bài này đầu tiên :))
Dù có là tân gia muộn, nhưng nhìn chung bài viết này lại tổng kết đc những j tồn tại từ thời 360 kéo sang giai đoạn đầu phát triển bên blogger... nếu bài này đc viết vào dịp sinh nhật blog, thì sẽ ý nghĩa hơn nhiều :)
Đây vẫn là 1 bài hay để đọc và để nghĩ, với những so sánh đậm màu đời thường, gần gũi với đông đảo ng đọc :D
có thế chứ :)) cuối cùng cũng có cái title nghe đc đc hơn so vs cái "mời tân gia" đầy giật cục kia :)) cái title mới này nghe trôi hơn hẳn, nhưng hình như nó trùng vs 1 bài nào đó đã post rồi thì phải :-?
Nhìn trang này được đó. Nhưng anh lại chỉ thích simple nên quyết tâm giữ nguyên trang của anh, không màu mè gì vào sất.
Chúc mừng em! Chị Loan
Hihi...ẹp ẹp Đẹp dịu dàng mà không chói loá. Tớ, Mắt biển thích cái bình mới này.
Mừng nhà mới cậu nhé :D
Đứng vững và mỉm cười qua mỗi ngày .
Dạo này Tớ đang có cảm hứng đọc truyện , tuy nhiên có lẽ vì Tớ ướt át wá nên chỉ thích đọc truyện tình cảm thôi ( twilight chẳng hạn :D ) ,nhưng cũng ráng đọc hết Bố già rồi , chóng cả mặt :D
nhà mới rất là đẹp, đúng dzồi!:D
@Kai: cảm ơn em đã vượt ngàn dặm "kẹt xe hà nội" để còm nó đầu tiên
@Anh Lừng, em cũng thích sự đơn giản, simple is the best, giao diện cũ của em cũng simple mà, lần này em chỉ đổi bố cục và thêm nền gỗ ấm áp với logo của em thôi, theo ý kiến chủ quan của em thì nhà mới đơn giản hết mức có thể rồi hehe
@Chị Loan: chúc chị hạnh phúc và sách mãi là người bạn đời
@Unknown Mắt biển: cậu là người đầu tiên khen cái bình keke
@Phan Le Suong: bản it's my life mình nghe nát tai luôn, của Bon Jovi mừ :P, sao bạn Mưa k để phần comment trên blog nhỉ?
@Mỵ đúng ròai :P
A bắt đầu khoái cái này rồi nè, hehe
a Hà
Thấy sao ku?
em ơi cái mới này đẹp ghê nhưng cái avatar thế nào ấy nhi?:P
Post a Comment