Monday, August 17, 2009

"Người Sài gòn đã rớm lệ" và một "người Sài gòn đặc biệt"

Vâng gia cát dự đã trở lại sau những ngày cuối tuần dự đủ hỉ nộ ái ố từ trời Âu cho đến trời ta, chút tản mạn này cũng là để kỉ nịêm một cuối tuần bóng đá với nhiều dư vị.

Hãy trở lại với ngày thứ 7 tuần vừa rồi, một ngày đáng chờ đợi, làng túc cầu xứ sương mù lại mở hội, và bọn VTC "một ngày như mọi ngày" vẫn độc quyền phát sóng cái giải đấu mà khớp giờ vàng với dân Vịt ngan (Việt Nam) nhất nên chỉ người dân thành thị có truyền hình cáp thì mới có cơ hội xem, còn phần đông dân còn lại của Vịt ngan từ bao năm nay đã quen với Seria và Là lí ga vào những múi giờ của tận .... Nam mỹ tức là 3h sáng thứ 7, hoặc chủ nhật hàng tuần, kiểu làm ăn tư duy manh mún này bao giờ mới hết đây, dự lại lan man rồi.

Trở lại với không khí tại Gút đi sần pạc của đội bóng màu xanh của vùng Mếch si sai, một sân nổi tiếng là "dễ đi khó về", nhưng ngày hôm nay, giữa bữa tiệc mừng mùa bóng 09/10 thì màu đỏ của đội khách lại là chủ đạo, phút thứ 48, các baby của giáo sư Wen rơ đã nã đến 4 trái vào khung thành đội chủ nhà, xong, dự rời khán đàn lun, k kịp dự 2 bàn nữa của đội bóng áo đỏ để kết thúc một tỉ số tenis 6-1 cho một ngày thứ 7 = 6 + 1 tuyệt đẹp. Chúc mừng giáo sư Wen rơ khai màn thắng lợi, rực rỡ.

Vẫn là một màu blue khác nhưng là màu xanh của thành Luân đôn bên dòng sông Thêm thơ mộng, nơi có Pháo đài Sam pọt rịt của các cầu thủ Chelsea, nơi cũng đuợc mệnh danh là "đi dễ khó về" không chỉ trong đảo quốc Anh và còn lan ra khắp lục địa già C1 từ thời của Mó rì nhồ. Nhưng bóng đá Anh vẫn luôn hấp dẫn như chính thương hiệu tòan cầu của nó, một Hun ci ty nhỏ bé đã ghi bàn trước, trái bóng tròn vẫn quay nhưng vẫn có những định luật chi phối nó, trong một ngày đẹp trời, rực nắng và đầy may mắn, chàng voi rừng Đờ rốp ba đến từ châu Phi xa xăm đã giữ lại 3 điểm trọn vẹn cho màu xanh Luân đôn. Dự phải nán đến phút 90 + 2 mới được chiêm ngưỡng cú ghi bàn "đặc biệt" của voi rừng, anh ta chỉ còn cách biên ngang chừng... 10cm, lắc cổ chân trái, quả bóng tròn đi một đường vòng cung vào góc xa của khung thành trong sự ngỡ ngàng của thủ môn và của chính.... tác giả bàn thắng khép lại màn ra mắt của một người Ý, ngài An cê lốt ti. Dự yêu văn hóa Ý và rất nhiều thứ linh tinh mang hiệu made in Ytaly, Dự yêu từ đảo Sicilly đến bố già Colerone, từ Vơ ni zơ thơ mộng đến Fờ lo ren xi a cổ kính và vì thế mùa này với tư cách là khán giả trung lập nhưng Dự vẫn sẽ cổ vũ the blue nhiều hơn bởi vì họ quá đen trong hai mùa C1 gần đây rồi :D

Rời trời Âu đầy nắng, Dự bay về lòng chảo của trời ta và trước khi đến ngày hội Chi Lăng nơi vinh danh một người Sài gòn đặc biệt thì mời các bạn đến với chảo lửa Thiên trường, nơi đội bóng nào bại trận đồng nghĩa với 90% tấm vé xuống hạng mùa sau và chiếc vé đó đã về tay người Sài gòn trong một ngày chủ nhật buồn, và dự nghĩ câu bình luận cuối một bài báo của tờ thể thao văn hóa có thể nói lên cảm giác đó:

"Chỉ có bên này, người Sài Gòn đã rớm lệ"

Nhưng có thật là người Sài gòn "rớm lệ" như bài báo viết không? Dự đã may mắn đọc được một bình luận của một độc giả:

"Ai cũng nói làm lại cho bóng đá Sài Gòn. Nhưng các bác quên rằng lấy ai mà làm? Làm bằng cái gì? Làm để làm gì? Các bác ra Ngã tư Hàng Xanh chiều Chủ Nhật và hỏi bất kỳ ai xem họ đang đi đâu, chắc chắn có khoảng 1/1,000,000 người nói đi xem TPHCM đá ở V-League. Niềm tin mất rồi, cái tên còn không giữ nổi thì làm sao mà tồn tại được. Chua xót!
À quên, các vị "làm bóng đá" của đất Sài Gòn này giờ đang lo tập đánh Quần vợt, đánh Golf chứ bóng banh làm gì cho mệt đầu và mất thời gian "

Âu Dự phải xem lại 2 chữ "rớm lệ" này, dù sao cũng "như một lời chia tay", chỉ còn chờ ngày Sài gòn một lần nữa bị gạch tên khỏi bản đồ giải đấu "số 1" Vịt ngan.

Ghé qua Chi lăng trong ngày hội, thành phố sông Hàn "vui sao nước mắt lại trào", một mùa giải tuyệt vời của đội bóng Đà nẵng. Giữa rừng nguời vạn niềm vui đó, tôi chú ý một nhân vật đặc biệt, "một người Sài gòn đặc biệt", anh là Lê Huỳnh Đức - thuyền trưởng của đội bóng sông Hàn, trong một lần đọc một bài báo về anh Dự được biết 2 con gái anh giờ đã nói giọng đặc sệt xứ Quảng với chừ, răng, mô rứa...nơi đã cưu mang anh. Một cái quả ngọt ngào cho biết bao cay đắng anh từng phải trải qua, đưa Đà nẵng lên tới đỉnh của bóng đá Vịt ngan, Lê Huỳnh Đức đã đi vào lịch sử bóng đá thành phố sông Hàn. Vâng, giữa cái gọi là "người Sài gòn rớm lệ" đó thì vẫn có một người khóc trong hạnh phúc.

Một cuối tuần bóng tròn với nhiều dư vị để lại, bóng đá trời Tây vẫn giữ cái đẳng cấp của nó và bóng đá vùng trũng của trời ta cũng không kém cạnh khi một cổ động viên nhận xét:

"Một V-League rất giống với bóng đá Ngoại hạng Anh, năm nay người hâm mộ phải theo dõi đến loạt trận cuối cùng mới biết được người đi, kẻ ở. Một V-League đáng xem quá."

Vâng, Dự xin đuợc khép lại đôi dòng tản mạn với tình yêu bóng đá vẫn tinh khôi như ngày nào, dù cho trong muôn vàn hạt sạt của cái bóng đá vùng trũng Vịt ngan này, tôi vẫn tìm thấy những vẻ đẹp đáng yêu của bóng đá, chỉ cần vậy thôi.

Quy nhơn - 17 tháng 08 năm 2009

2 comments:

Unknown said...

Sau mấy năm gắn bó với bóng đá sông Hàn, giờ đây anh đã gặt hái được thành quả mỹ mãn. Một thành quả mà bất kì huấn luyện viên trẻ nào như anh đều mong ước. Anh đã thành công với phương pháp huấn luyện riêng của mình cộng với một cá tính mạnh mẽ đầy quyết đoán. Đã có lúc mọi người nghi ngờ cách mà anh làm, nhưng giờ đây thì khác ai cũng phải ngã mũ kính phục anh. Chúc mừng anh, chúc mừng cho bóng đá vịt ngan giờ đây đã có 1 huấn luyện viên trẻ đầy tài năng. Hi vọng anh sẽ có những thành công lớn hơn trong tương lai!

Anonymous said...

viêt rất chua ngoa về tình hình banh, bóng mà cóc sợ ai nói gì !
Đã thế chỉ lại quan tâm đến cái đẹp của cô gái "bóng đá" ! không quan tâm cái gì khác về cô gái ấy !

Đểu thật ! :D

Post a Comment