...
Con người không thể sống mà không có quá khứ, mà không nhớ thương về một cái gì bất tử, 1 kỉ niệm đẹp đẽ, 1 ký ức tê tái bùi ngùi... nhưng một khi đã sàng lọc qua thời gian, nó chỉ còn lại lung linh như một giọt sương mai, soi trọn một mảnh đời của chính ta trong đó, và vì vậy, qua tháng năm nó càng trở nên quý giá vô ngần. Kỉ niệm như là một thứ lương khô của
tâm hồn, nó nuôi dưỡng ta bằng thứ hương vị mơ hồ nhưng hoàn toàn có thật: hương vị của ngày hôm qua...
Tuesday, September 25, 2007
Nhắm mắt lại ....
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

1 comments:
bai viet kha nhat trong cac bai ;)k co j de che ca (neu co thi se ba`n sau)
Post a Comment